Tuệ Linh và Tiểu Nhi nằm tráo đầu đuôi, thân thể trần chuồng quấn chặt lấy nhau như hai con rắn đang quấn quýt trong cơn mê dung tục. Mái tóc dài của cả hai rối bời, vài sợi dính bết vào má, vào cổ, vào ngực vì mồ hôi và những giọt nước còn sót lại từ những đợt cao trào trước đó.
Tuệ Linh nằm ngửa, hai chân dạng rộng, đầu gối co lên cao. Tiểu Nhi nằm sấp úp mặt ngay giữa hai đùi, môi và lưỡi vẫn không ngừng mút mát, liếm láp, khuấy đảo nơi ẩm ướt nhất. Hai ngón tay con bé móc liên hồi khiến âm thanh “ọt… ọt” của đám bọt trắng xóa đang chảy dài từ cửa mình Tuệ Linh xuống dưới đệm không ngớt.
Con bé rên lên những tiếng nhỏ, nghèn nghẹn trong cổ họng mỗi khi lưỡi chạm phải vị nhơn nhớt trào ra, như thể chính Tiểu Nhi cũng đang say trong cơn khoái lạc mà mình tạo thành.
Còn Tuệ Linh thì ngẩng đầu lên phần dưới của Tiểu Nhi, miệng ngậm lấy hột le nhỏ xinh đang cương cứng của con bé, mút mạnh rồi lại nhẹ, lưỡi xoay tròn không ngừng. Hai tay cô ta bấu chặt vào mông tròn trịa của Tiểu Nhi, kéo sát hơn, ép mặt mình sâu hơn vào nơi đang ướt sũng ấy.
Cả hai cùng rên xiết, cùng nhấp nhổm không dời.
Tiếng thở hồng hộc, dồn dập vang lên xen kẽ những tiếng chụt chụt ướt át, tiếng rên nghẹn ngào, tiếng “ưm… a…” đứt quãng. Cơ thể cả hai lấm tấm mồ hôi, từng giọt lăn dài từ xương quai xanh xuống khe ngực, từ bụng dưới xuống đùi trong, rồi lại hòa vào nhau nơi hai miệng đang quấn quýt âm hộ của nhau.
Tuệ Linh đột nhiên cong người lên, hông hẩy mạnh về phía miệng Tiểu Nhi, tiếng rên vỡ òa.
– Tiểu Nhi… chị… chị tè… sắp tè rồi…
Tiểu Nhi không đáp, chỉ mút và móc mạnh hơn, tay còn lại luồn qua bắp chân, thụt thẳng vào lỗ hậu môn Tuệ Linh. Đồng thời, hông con bé cũng nhấp nhổm dữ dội hơn, ép sát vào miệng người bên dưới, như muốn cô ta nuốt trọn cả khoái cảm của mình.
Cơ thể Tuệ Linh cong lên như dây đàn bị kéo căng hết cỡ, đầu ngửa ra sau, miệng há rộng. Rồi những tiếng thở phì phì, hổn hển bật ra không kiểm soát giống hệt một sản phụ đang vượt cạn, vừa mãnh liệt, vừa tuyệt vọng vừa khao khát.
– Uhm… uhm… Chị tè vào miệng em mất…
Tiểu Nhi thụt mạnh hơn… Khẽ ngẩng lên khích lệ.
– Chị… tè vào miệng em đi. Em muốn… Em yêu chị… tè… đi.
Nói đoạn con bé cắn nhẹ vào mu bướm, rồi đột nhiên tăng nhịp, hai ngón tay thụt mạnh hơn, sâu hơn, dứt khoát hơn. Không còn nhẹ nhàng dỗ dành nữa, mà như một khúc thịt dữ dội, không khoan nhượng, đẩy thẳng vào điểm nhạy cảm sâu nhất bên trong Tuệ Linh.
Tuệ Linh hét lên một tiếng nghẹn ngào, hai tay bấu chặt vào vai Tiểu Nhi, móng tay cào nhẹ lên da thịt con bé.
– Tiểu Nhi… chị… chị… chị tè… tè… aaaa…
Cơ thể cô ta cong lên hết cỡ, đầu ngửa ra sau, miệng há rộng thở phì phì liên hồi. Rồi đột ngột, một cơn co giật dữ dội lan khắp người, dòng nước ấm nóng tuôn ra mạnh mẽ, phun lên tay, lên mặt Tiểu Nhi, ướt đẫm cả ga giường.
Tiểu Nhi hài lòng, liếm láp nhẹ nhàng, mơn man, ngón tay vận tốc vẫn không đổi. Tuệ Linh giật giật một lúc rồi thở dài khoan khoái, thả mình đánh bịch xuống đệm. Mặc cho ngón tay cô bé móc liên hồi nãy giờ.
Mắt cô ta mờ đi, nụ cười thư thái nở trên môi. Âm hộ bên dưới cô ta được Tiểu Nhi mút nhẹ nhàng giống như làm sạch bằng chiếc lưỡi của mình. Tay con bé đã chậm lại, không còn nhanh như trước.
Tuệ Linh bật khóc, không phải vì đau đớn. Mà là cảm xúc giản đơn của người thiếu nữ lần đầu được lên đỉnh. Tay cô ta buông xuôi, chân thả lỏng dạng háng thư thái. Cất giọng thều thào.
– Tiểu Nhi… chị xin lỗi, chị mệt quá… Chị không còn sức để khiến em lên đỉnh mất rồi. Em… sang với anh ý đi. Cho cảm xúc trọn vẹn.
Lời nói ấy rơi xuống như một viên đá nhỏ giữa mặt hồ tĩnh lặng.
Đôi mắt con bé thoáng tối đi, Tiểu Nhi không đáp ngay. Thay vào đó, xoay người trườn lên, nằm đè nhẹ lên người Tuệ Linh, hai tay chống hai bên đầu cô ta, nhìn xuống khuôn mặt đẫm nước mắt ấy. Tuệ Linh nhắm mắt, nước mắt lại trào ra.
– Em sang với anh ấy đi… Chị vừa được mãn nguyện rồi. Đây là lần đầu tiên chị có cảm giác này. Hôn chị đi… Rồi sang bên anh ấy.
Tiểu Nhi thở dài. Rồi nhàn nhạt nói như ra lệnh.
– Chị mở mắt nhìn em… Há miệng ra!
Tuệ Linh đang nằm đó, cơ thể vẫn còn run run vì dư âm sung sướng, mắt khép hờ, nước mắt còn đọng trên mi. Cô ta khẽ giật mình khi nghe giọng nói ấy, hàng mi từ từ hé mở. Đôi mắt mờ sương vì mệt mỏi và xúc động nhìn thẳng vào mắt Tiểu Nhi, ánh nhìn vừa ngoan ngoãn, vừa khao khát được kiểm soát.
Cô ta hé môi, chậm rãi, mấp máy, như đang chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra. Hơi thở vẫn còn dồn dập, ngực phập phồng.
Nước miếng trong miệng Tiểu Nhi ngày càng tích tụ nhiều hơn, ấm nóng và dày đặc, đến mức chỉ cần con bé khẽ cử động lưỡi hay hé môi một chút là những giọt dài lập tức chảy xuống, rơi thẳng vào miệng Tuệ Linh đang há to chờ đợi.
Tuệ Linh không né tránh. Cô ta càng ngửa đầu ra sau một chút, miệng mở rộng hơn nữa, lưỡi thè ra muốn đón lấy từng giọt một cách ngoan ngoãn, gần như thành kính. Rên rỉ van xin một cách tội nghiệp.
– Cho… chị đi… Nhả xuống đi.
Những sợi nước miếng kéo dài, lấp lánh dưới ánh đèn mờ, rơi lộp độp lên lưỡi, rồi trượt sâu vào họng Tuệ Linh. Cô ta nuốt ừng ực, cổ họng động đậy rõ rệt, mắt nhắm nghiền vì xấu hổ xen lẫn một thứ khoái cảm kỳ lạ, cảm giác được “nuốt trọn” con bé theo cách thầm lặng, nhục cảm nhất.
Tiểu Nhi nhìn xuống, đôi mắt tối sầm lại vì xúc động. Con bé lại tích tụ, để dòng nước miếng chảy liên tục hơn, như một dòng suối nhỏ không ngừng tuôn. Môi con bé chạm nhẹ vào môi Tuệ Linh, nhưng không hôn, chỉ để nước miếng chuyển từ miệng này sang miệng kia, chậm rãi, từng chút một.
Tuệ Linh rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, nước mắt lại lăn dài trên má. Chị nuốt mạnh hơn, lưỡi quấn lấy những giọt còn sót lại, mút lấy mép môi con bé như muốn lấy thêm. Cơ thể vẫn mềm nhũn, chân dạng ra thư thái.
Tiểu Nhi cúi xuống nhẹ nhàng hôn Tuệ Linh nồng nàn… Con bé thầm thì.
– Chị sang đây với em. Em sẽ cho chị điều chị muốn… Đó là được trao trinh tiết cho người chị yêu…
Tuệ Linh nước mắt lại trào ra, không phải vì sợ hãi, mà vì một thứ xúc động dâng trào đến nghẹn ngào. Cô ta đưa tay lên, run run chạm vào má Tiểu Nhi, ngón tay lướt nhẹ trên đôi môi cô bé.
– Không được đâu em ơi, tội lỗi lắm… Anh ấy không chấp nhận đâu…
Tiểu Nhi nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Tuệ Linh, kéo xuống đặt lên ngực mình, nơi trái tim đang đập thình thịch, mạnh mẽ đến mức Tuệ Linh có thể cảm nhận rõ từng nhịp.
– Không sao đâu, anh ấy uống rượu sẽ ngủ rất say. Chúng ta cùng nhau chiếm hữu anh ấy. Sáng mai thôi, anh ta cũng không biết gì đâu.
Tuệ Linh lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lại trào ra.
– Em… em nói gì vậy Tiểu Nhi?
Giọng cô ta vỡ òa, run rẩy đến mức gần như thì thào.
– Chiếm hữu… chiếm hữu anh ấy? Chị không thể làm thế nếu anh ấy không muốn. Tội lỗi lắm.
Tiểu Nhi mỉm cười, nụ cười vừa đầy toan tính vừa đáng sợ.
– Chúng ta gần gũi nhau thế này, em sớm muộn cũng lấy mất trinh tiết của chị. Vậy sao không nhân dịp này chị trao cho anh ấy, chỉ chúng ta biết với nhau thôi. Sau này em và chị cũng thanh thản. Giống như em, giờ không hối hận đã trao cho anh ấy.
Tuệ Linh khẽ thở dài, một hơi thở dài đầy đau đớn và cam chịu. Cô ta đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc rối bù của Tiểu Nhi, ngón tay lướt qua trán, xuống má, rồi dừng lại nơi khóe môi con bé vẫn còn vương chút vị mặn ngọt từ những gì vừa xảy ra.
– Chị không biết nữa… chị không muốn mất em. Nếu làm thế này là cách duy nhất để em ở lại bên chị, để chị không cảm thấy mình bị đẩy ra ngoài… thì chị sẽ làm. Chị sẽ cùng em… “chiếm hữu” anh ta. Chỉ một lần thôi. Chỉ một đêm thôi… Em nhé!
Tiểu Nhi hài lòng, cúi xuống hôn lên đôi mắt Tuệ Linh. Rồi lần mò xuống đôi môi, nụ hôn nữa lại trao nhau, dịu dàng đằm thắm. Tuệ Linh mỉm cười, đôi mắt đã trong hơn, cơ thể thư thái sau khi thỏa mãn. Cô ta rời gương mặt Tiểu Nhi ra, chậm rãi lần cơ thể trườn xuống hai cặp đùi con bé. Chiếc lưỡi của Tuệ Linh lại ngọ nguậy nếm những dòng nước bầy nhầy giữa háng Tiểu Nhi.
Tiểu Nhi mỉm cười… bàn tay vuốt nhẹ mái tóc Tuệ Linh, nơi khuôn mặt đang mất dạng dưới bụng mình. Ánh mắt Tiểu Nhi đầy xa xăm, tiếng con bé vang lên khi bên dưới bướm mình đang dần dần xốn xang.
– Linh… em là đứa trẻ mồ côi. Em không có gì đáng giá trên thế gian này cả. Người bên em và nuôi em chỉ có mình anh ấy. Nên anh ta là tất cả những gì em có. Giờ em có thêm chị nữa. Nếu một ngày chị không còn thuộc về em… em sẽ giết chết chị đấy.
Lời nói ấy không giận dữ hay gầm gừ. Nó bình thản, gần như nhẹ nhàng giống như một đứa trẻ đang kể lại một sự thật hiển nhiên, một quy luật tự nhiên mà chính nó cũng không thể thay đổi. Nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến Tuệ Linh bật khóc. Cô ta dùng tay kéo mạnh bờ eo Tiểu Nhi xuống mặt mình nhiều hơn. Cô bé nhắm mắt lim dim hưởng thụ, hai bàn tay túm lấy tóc Tuệ Linh dứt mạnh.
Tuệ Linh đau nhói ở đỉnh đầu, da đầu căng giật, những bụm tóc bị kéo mạnh đến mức như sắp đứt. Nhưng nỗi đau ấy không khiến cô ta vùng vẫy hay kêu lên. Ngược lại, nó lan tỏa thành một thứ khoái cảm kỳ lạ, nóng ran từ da đầu xuống tận sống lưng, khiến âm hộ lại co bóp vô thức, rỉ ra thêm một dòng mật ngọt ấm áp.
Tuệ Linh rên lên trong cổ họng, tiếng rên nghẹn ngào xen lẫn nước mắt.
– Ôi… Chị… chị thích…
Tiểu Nhi giật mình, cơ thể cong lên một cái, rồi đột ngột ré lên một tiếng ngắn, cao vút, xen lẫn tiếng cười khằng khặc không kìm nén được. Rồi di di khe suối nước của mình lên sống mũi Tuệ Linh. Con bé ậm ừ trong miệng khi chiếc lưỡi Tuệ Linh lại ngoáy sâu vào chiếc lỗ đang phập phồng.
– Linh ơi… Mình sang phòng anh ta đi. Em muốn quá rồi… không chịu nổi nữa.
Tuệ Linh im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, nước mắt rơi xuống, chạy ngược xuống chiếc đệm êm ái. Hai người đứng dậy, khoác chiếc áo tắm, tay trong tay, bước nhẹ nhàng ra khỏi phòng. nhà cái uy tín
Tiểu Nhi thầm thì…
– Chị biết anh ta ngủ ở đâu không?
Tuệ Linh gật đầu, móc trong túi chiếc áo tắm ra một chiếc chìa khóa. Tiểu Nhi liếc qua khẽ nhăn mũi. Vỗ đét một cái vào mông Tuệ Nhi.
– Gớm… Thèm lại còn ngượng. Thủ sẵn chìa khóa phòng người ta thế kia định đêm hôm lần mò sang tòm tem chứ gì?
Tuệ Linh khẽ giật mình vì cái vỗ đét bất ngờ, mông nóng ran, nhưng không phải vì đau mà vì một thứ xấu hổ dâng trào pha lẫn khoái cảm kỳ lạ. Cô ta cúi đầu, má đỏ bừng dưới ánh đèn hành lang mờ mờ, tay siết chặt chiếc chìa khóa. Rồi bất ngờ quay ngoắt lại, khóa chặt môi Tiểu Nhi. Con bé buông vội ra, chỉ lên trần nhà ra hiệu. Tuệ Nhi lắc đầu.
– Kệ… chị không quan tâm camera.
Đoạn lại kéo tay Tiểu Nhi đi trong vội vàng.
Cửa phòng hắn ở cuối hành lang, Tuệ Linh nắm chặt tay Tiểu Nhi, tim đập thình thịch. Tiểu Nhi ánh mắt sáng rực, vừa hồi hộp vừa khao khát, vừa ngây thơ vừa điên cuồng.
Tuệ Linh cầm chìa khóa định tra vào ổ, nhưng Tiểu Nhi mỉm cười, xoay nhẹ nắm cửa, mở ra dễ dàng. Cô bé hồn nhiên cười.
– Nhà tụi em không có khái niệm khóa cửa. Dù kể cả ngủ hay tắm.
Tuệ Linh ngơ ngác, nhưng Tiểu Nhi đã kéo cô ta bước vào căn phòng hắn đang ngủ. Bóng tối nuốt chửng hai thân hình mảnh mai. Tiếng cửa khép lại khẽ khàng.
Trong căn phòng ngủ rộng lớn chìm trong bóng tối chỉ le lói ánh đèn ngủ nhạt nhòa. Không khí nặng nề, ẩm ướt, pha lẫn mùi rượu mạnh còn vương trên ga giường và hơi thở nặng nhọc của hắn, người đàn ông đang nằm ngửa giữa giường.
Hắn ngủ im lìm, không có tiếng ngáy khò khò như bao tên đàn ông khác, cơ thể ở trần một nửa, chiếc chăn đắp ngang hông.
Tuệ Linh bị Tiểu Nhi kéo sát đến bên giường hắn, ánh sáng đủ soi rõ gương mặt an nhiên, thanh thản chìm sâu trong giấc mơ của hắn đẹp trai đến nao lòng. Cô ta nhìn hắn đắm đuối ngây dại. Tiểu Nhi đứng ra sau lưng Tuệ Linh, vòng tay tháo bỏ chiếc đai áo tắm. Cơ thể Tuệ Linh không một mảnh vải. Phản xạ tự nhiên khiến cô ta đưa hai tay ôm ngực ngại ngùng.
Tiểu Nhi cũng cởi chiếc áo tắm của mình, cọ xát bầu ngực vào tấm lưng mảnh mai của Tuệ Linh. Bàn tay cô bé dần tách đôi cánh tay Tuệ Nhi ra, khẽ bóp nhẹ hai bầu vú cô ta. Đôi môi con bé hôn sâu chiếc gáy gọn gàng của cô gái trong vòng tay mình.
Tuệ Linh rên lên khe khẽ, tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng, cơ thể cong nhẹ về phía sau, vô thức áp sát lưng vào bầu ngực đang cọ xát của Tiểu Nhi. Nước mắt vẫn rơi, nhưng giờ đây xen lẫn một thứ khoái cảm lạ lùng, vừa đau đớn vì tội lỗi, vừa sung sướng vì được con bé kích thích.
– Linh… thả lỏng người ra đi… Anh ta trước mắt kìa… hãy làm những gì chị muốn… Anh ta không hay biết gì đâu. Tin em đi.
Tiểu Nhi thì thầm rồi le lưỡi liếm nhẹ sau gáy, di chuyển dần xuống bờ vai Tuệ Linh, ngón tay con bé kẹp hai đầu nhũ hoa, xoay tròn khiến cô ta chỉ biết há hốc mồm ngửa cổ nhìn lên cao. Tuệ Linh thổn thức trong cơ say khoái cảm đang lại dần xuất hiện. Hình bóng hắn trước mặt, cơ thể săn chắc, bầu ngực nam nhân căng tròn cộng với mùi rượu vang thoang thoảng khiến cô ta bỗng có ham muốn trở lại.
Tiểu Nhi thì thầm sát tai, giọng vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn:
– Chị thèm anh ta không? Hãy thử làm theo những gì chỉ muốn đi… Có em ở đây rồi! Không sao đâu…
Tuệ Linh lắc đầu nguầy nguậy, nhưng tiếng rên lại thoát ra:
– Không… chị… chị không muốn… chị chỉ muốn em…
Tiểu Nhi bật cười, ngón tay cô nhóc đã lần mò xuống dưới, móc nhẹ vào trong. Nó xoay xoay, thụt ra thụt vào trong đám chất nhầy tràn ngập nơi cửa mình của Tuệ Linh. Khiến cô ta cong người rên to vội vã.
– A… Tiểu Nhi… em…
Rồi như bừng tỉnh trong cơn mê, cô ta vội vàng đưa tay bịt chặt miệng mình. Những ngón tay run rẩy ép sát môi, cố kìm nén tiếng rên tiếp theo, mắt Tuệ Linh hoảng loạn liếc sang hắn nằm đó.
Tiểu Nhi đẩy mảnh Tuệ Linh chúi xuống giường, gương mặt cô ta đột ngột nằm sát ngay bụng hắn. Tiểu Nhi vỗ mông cô ta bôm bốp, hai bàn tay nắm bờ eo kéo lên cao. Tuệ Linh quay lại lắc đầu nguầy nguậy. Nhưng đôi chân lại phản bội chống xuống giường, lưng cong lên vội vã.
– Chị mút dương vật anh ấy đi…
Tuệ Linh ngỡ ngàng, đôi mắt hãi hùng trào lệ…
– Không… Chị chưa làm bao giờ. Chị không làm được đâu…
Tiểu Nhi chau mày, con bé im lìm nhìn trừng trừng Tuệ Linh. Cô ta hoảng loạn trước nét mặt đó. Nó đầy uy quyền.
– Mút đi… Em tin chị muốn…
Nói xong một tiếp “bốp” vang lên, Tuệ Linh phản xạ kêu ré lên. Một bờ mông cô ta đỏ hằn một dấu tay. Tuệ Linh bật khóc. Lại một cái vỗ nữa vào mông bên kia. Tiếng Tiểu Nhi lạnh lùng vẫn như thế.
– Mút…
Hai cái tát vào mông đau điếng, bỏng rát, nhưng Tuệ Linh bật khóc không chỉ vì đau, mà vì nhận ra cửa mình đang thêm khoái cảm, đang dâng trào một cách không kiểm soát. Nước dâm thủy tuôn ra không ngừng, kết lại thành sợi dài, chạy dọc bắp đùi, nhỏ giọt xuống nệm, tạo thành một vệt ẩm ướt nhỏ. Cô ta cắn môi dưới đến bật máu, cố kìm tiếng rên, nhưng cơ thể vẫn run bần bật, vẫn hẩy nhẹ hông như đang van xin thêm những cái vỗ nữa.
Tuệ Linh chầm chậm bò lên, đầu gối trượt trên ga giường, cơ thể run rẩy từng đợt. Cô ta dừng lại ngay bên cạnh hắn, mặt cúi sát xuống, gần đến mức hơi thở nóng hổi phả vào má hắn. Gương mặt hắn vẫn an nhiên, hàng mi dài khép chặt, môi hơi hé như đang mỉm cười trong giấc mơ nào đó. Tuệ Linh nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài không ngừng, nhỏ lộp độp xuống ngực hắn thổn thức, giọng vỡ òa, nhỏ đến mức gần như chỉ mình cô ta nghe thấy.
– Duy… em xin lỗi… em chưa làm việc này lần nào cả. Tất cả hôm nay… vì em yêu anh quá mà thôi…
Lời nói ấy bật ra như một lời thú tội cuối cùng, đầy đau đớn và tuyệt vọng. Tuệ Linh cúi thấp hơn, tay lật tấm chăn ngang hông hắn ra. Một chiếc quần con bó sát trên bắp đùi cuồn cuộn. Dương vật hắn lấp ló đâu đó qua chiếc đũng quần thiết kế như chiếc túi chứa đựng của quý của cánh đàn ông.
Môi Tuệ Linh run run chỉ cách đũng hắn vài phân, nước mắt rơi xuống đó, thấm ướt một vệt nhỏ. Cô ta không dám chạm, chỉ biết khóc, vai run lên từng cơn, tay bấu chặt ga giường như sắp xé rách.
Tiểu Nhi đứng sau lưng chị, nhăn mặt. Đôi mắt con bé tối sầm lại, không còn chút dịu dàng nào. Nó giơ tay lên, rồi một cái tát mạnh hơn nữa giáng xuống bàn tọa Tuệ Linh…
– Bốp…
Tiếng vang khô khốc, đau điếng, khiến da thịt rung lên, đỏ rực một dấu tay rõ rệt. Tuệ Linh ré lên một tiếng ngắn, cơ thể cong lên vì đau, nhưng tiếng kêu nhanh chóng nghẹn lại thành tiếng nức nở. Nước mắt tuôn rơi dữ dội hơn, nhưng âm hộ lại co bóp mạnh mẽ.
Tiểu Nhi rít lên, giọng lạnh lùng, sắc bén như dao cắt qua không khí:
– Á giỏi… Vậy còn em?
Con bé cúi xuống, nắm tóc Tuệ Linh kéo mạnh lên, ép ngẩng mặt nhìn vào mắt mình. Ánh mắt Tiểu Nhi lúc này không còn là của một đứa trẻ mà là của một kẻ sở hữu đang đòi lại thứ thuộc về mình.
Tuệ Linh ngây dại nhìn thẳng vào Tiểu Nhi. Miệng cô ta há ra, lưỡi thè lè như cơn khát giữa sa mạc. Cô ta như mê sảng lắp bắp mãi không ngớt.
– Hôn… hôn… xin em…
Tiểu Nhi im lặng một lúc, ánh mắt con bé dần dịu lại, nhưng vẫn không buông tóc Tuệ Linh, cúi xuống thật chậm, môi suýt chạm môi, hơi thở nóng hổi phả vào miệng Tuệ Linh.
Tuệ Linh rên lên trong miệng con bé, hai tay ôm chặt lấy cổ Tiểu Nhi, kéo sát hơn, cơ thể cong lên áp sát vào người con bé. Nụ hôn kéo dài, ướt át, đầy nước miếng và nước mắt, đến mức cả hai đều thở hổn hển khi buông ra.
Tiểu Nhi mỉm cười, rồi trượt dần xuống bờ mông đang vểnh cao của Tuệ Linh. Nhìn chăm chăm vào con sò lông đang không ngừng nhỏ dãi.
Tiếng Tuệ Linh bật lên tiếng sảng khoái khi Tiểu Nhi vét một đường dài lên nó. Cô ta dường như quên mất sự hiện diện của hắn đang nằm bên dưới. Tiểu Nhi bật cười trước dáng vẻ Tuệ Linh.
– Chị… làm ầm lên thế không sợ anh ta dậy sao?
Tuệ Linh giật mình, đôi mắt mở to, nước mắt lại lăn dài vì xấu hổ và hoảng loạn. Cô ta vội đưa tay bịt miệng mình, nhưng cơ thể vẫn run rẩy, hông vẫn vô thức hẩy nhẹ về phía miệng con bé như đang van xin tiếp tục.
– Chị… chị xin lỗi… chị không kìm được… em… em đừng… chị sợ… nhưng chị… chị thèm quá…
Tiểu Nhi cười khẩy, cúi xuống liếm thêm một đường dài nữa, chậm rãi, rồi mút nhẹ lấy hột le đang sưng mọng. Tuệ Linh cong người, tiếng rên lại thoát ra qua kẽ ngón tay, nghẹn ngào, đứt quãng.
Con bé tiếp tục liếm, mút, xoay tròn lưỡi, tay vuốt ve bờ mông đỏ ửng, thỉnh thoảng vỗ nhẹ một cái vào mông. Tuệ Linh chỉ biết run rẩy, bịt chặt miệng mình, nước mắt rơi không ngừng, nhưng cơ thể vẫn phản bội hẩy hông theo nhịp lưỡi con bé, vẫn rên lên những tiếng nhỏ nghẹn ngào, vẫn tiến gần đến khoái cảm đỉnh điểm ngay trước mặt hắn.
Tiểu Nhi dùng hai tay như tách hẳn mông Tuệ Linh ra khỏi lỗ bướm. Cô ta xuýt xoa đón chờ chiếc lưỡi cô bé tiếp tục vùi vào cửa mình. Nhưng rồi một tiếng nức nở vang vọng. Bàn tay Tuệ Linh bất thần sờ lên cục thịt trong quần hắn xoa xoa như phản xạ.
Tiểu Nhi ngoáy lưỡi sâu một vòng tròn vào hậu môn Tuệ Nhi. Cô ta rúm ró hết người, khoái cảm lan đến từng ngón chân. Lỗ âm đạo Tuệ Linh tự động co thắt mạnh mẽ… vang lên những tiếng phọt phọt.
Đôi bờ môi cô ta đung đưng theo từng tiếng rên rỉ, bàn tay Tuệ Linh vần vò dương vật hắn trong lớp quần không ngớt.
Rồi như cảm xúc bức bách bị rồi nén quá nhiều, Tuệ Linh không còn chút ái ngại lo sợ nào trước dục vọng đang dần muốn đạt đỉnh điểm. Cô ta hối hả kéo vội chiếc quần sịp của hắn, đôi mắt mờ đục, vục đầu vào cục thịt mềm nhũn đang say ngủ.
Những tiếng “uhm… uhm” nấc nghẹn khi dương vật hắn ngập trong mồm Tuệ Linh.
Mông cô ta uốn éo, bàn tay còn lại xuống xuống đệm, trong khi tay kia thì xoa bóp hai bên đùi hắn, rồi lại sờ nắn hai hòn tinh hoàn. Trong khi miệng không ngừng thụt ra thụt vào cùng chiếc lưỡi mút mát xoáy đều dương vật hắn bên trong.
Tiếng chùn chụt cùng âm thanh bị tắc nghẹn mỗi khi Tiểu Nhi lè lưỡi đánh phá lỗ hậu môn của Tuệ Linh trong cuống họng khiến Tiểu Nhi tò mò. Cô bé dừng lại nghiêng đầu nhìn sang bắt gặp cảnh tượng đó.
Tiểu Nhi bật cười thưởng thức một vở kịch bi hài mà chính mình là đạo diễn. Con bé ngồi xổm phía sau, hai tay vẫn đặt trên bờ mông Tuệ Linh, ngón cái nhẹ nhàng xoa vòng tròn quanh vết đỏ còn hằn dấu tay, mắt không rời khỏi hiện trường trước mặt.
Tuệ Linh mê man chìm trong khoái cảm, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi ướt át dính chặt vào nhau. Không còn hay biết, cảm nhận gì xung quanh mình nữa.
Không còn nỗi sợ hắn tỉnh giấc, chỉ còn lại dục vọng đang thiêu đốt từ trong ra ngoài. Miệng Tuệ Linh đã biết mệt mỏi nhưng không ngừng bú mút khúc thịt mềm oặt của hắn, môi ôm chặt lấy thân dương vật, lưỡi quấn quanh đầu khấc rồi trượt xuống gốc, liếm láp khắp nơi như con rắn đang quằn quại tìm kiếm thức ăn.
Nước dãi chảy ra không kiểm soát, bôi trơn bóng loáng toàn bộ dương vật hắn, lấp lánh dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Mỗi lần cúi xuống mút sâu, tiếng “chụt… chụt…” ướt át lại vang lên, hòa lẫn với tiếng rên nghẹn ngào trong cổ họng. Lưỡi Tuệ Linh không bỏ sót một centimet nào liếm dọc theo chiều dài cụt lủn, xoáy quanh rãnh quy đầu, rồi trượt xuống hai hòn dái, mút nhẹ từng bên như đang nâng niu một thứ gì đó quý giá đến mức không dám rời xa.
Tuệ Linh đắm chìm trong bể khơi dục vọng, cô ta không hay biết nó vẫn nhăn nheo, bất động không cảm nhận suốt bao lâu. Đến lúc tiếng Tiểu Nhi vang lên, Tuệ Linh mới hoảng hốt nhả ra.
– Chị… để em thử xem…
Ngay lập tức, Tiểu Nhi nhoài đến nằm thủ phục xuống cạnh Tuệ Linh. Con bé đưa tay cầm lấy, nhìn chăm chăm vào nó, ngón tay vuốt nhẹ dọc thân thịt, rồi cúi xuống, môi nhỏ nhắn hé mở, ngậm lấy đầu khấc một cách chậm rãi.
Tuệ Linh nhìn chằm chằm vào đôi môi Tiểu Nhi ngậm sâu hết chiều dài mẩu thịt của hắn. Bàn tay cô bé xoa xoa hai hòn bi cùng lúc. Động tác cô bé thư thái nhẹ nhàng như thể đã quen làm từ lâu. Tuệ Linh ngập ngừng có phần e thẹn, nhưng vẫn không thể rời khỏi ánh mắt trước hành động của Tiểu Nhi.
Tiếng chụt chụt khe khẽ vang lên từ miệng con bé, hòa lẫn với hơi thở dồn dập của Tuệ Linh.
Tiểu Nhi ngẩng lên một chút, môi vẫn ngậm, long lanh nhìn thẳng vào mắt Tuệ Linh. Con bé không nói gì, chỉ mút thêm một cái sâu hơn, rồi rút ra chậm rãi, để lại một sợi chỉ bạc kéo dài từ môi đến đầu khấc. Tiểu Nhi thì thầm, giọng nhỏ nhẹ.
– Chị có muốn được thử cảm giác anh ý xuất tinh vào bướm chị không?
Tuệ Linh xa xẩm mặt mày… miệng thì thào lắp bắp. Lời nói ấy bật ra như một lời van xin cuối cùng, đầy sợ hãi và day dứt không dám nhìn Tiểu Nhi, chỉ biết run rẩy lảng tránh.
– Xuất vào trong chị sao? Không có bao cao su… Nhỡ… dính bầu thì sao?
Tiểu Nhi vuốt vuốt dương vật say ngủ mềm oặt của hắn. Thản nhiên đáp.
– Thì uống thuốc chị ơi… Cả ngày hôm qua anh ý xuất vào trong em. Cảm giác nó kỳ lạ lắm. Em muốn chị cũng cảm nhận được nó.
Tuệ Linh hoang mang, ngước nhìn lên gương mặt hắn, rồi lại ngước xuống nhìn Tiểu Nhi tiếp tục bú mút. Cô ta không còn quỳ nữa mà đặt mình nằm xuống dưới đệm cạnh hắn với trăm nỗi tơ vò.
Tuệ Linh quay mặt đi, tay đưa lên che mắt, như không muốn nhìn. Nỗi đau trong lòng giờ là một thứ hỗn loạn. Một chút ghen với hắn vì hắn được hưởng thụ xuất tinh vào trong cơ thể nhỏ bé kia, ghen với Tiểu Nhi vì con bé dám làm điều mình không dám, ghen với chính bản thân vì đã không thể làm những điều mình muốn.
Bên cạnh, tiếng chụt chụt nhẹ nhàng vẫn vang lên đều đặn từ miệng Tiểu Nhi. Con bé không vội, không mạnh bạo, chỉ mút chậm rãi, tay vuốt ve hai hòn bi, như đang thưởng thức từng chút một.
Thỉnh thoảng con bé còn tự lẩm bẩm như mộng mị.
– Chồng ơi… Vợ đang mút của chồng đây… Dậy xuất tinh vào bướm vợ đi…
Tuệ Linh bịt chặt hai tai, mặt đỏ phừng phừng như muốn bốc khói, tim đập thình thịch đến mức nghe thấy tiếng máu dồn lên đầu. Những lời kích dục từ đôi môi nhỏ nhắn, ngây thơ của Tiểu Nhi cứ lọt vào tai như những mũi kim, vừa ngọt ngào vừa tàn nhẫn, khiến cô ta xây xẩm mặt mày.
Cô ta lắc đầu liên hồi, nước mắt lăn dài trên má, giọng run rẩy cố kìm nén:
– Đừng… đừng nói nữa…
Tiểu Nhi nhìn thấy, đôi mắt con bé lóe lên một tia thích thú xen lẫn hứng khởi. Không nói gì, chỉ khẽ nhích bàn chân nhỏ nhắn, đầu ngón chân mềm mại chạm nhẹ vào cửa mình Tuệ Linh. Nơi vẫn còn ướt át, nóng ran, đang co thắt vô thức vì khoái cảm chưa nguôi.
Tuệ Linh giật nảy người, như bị điện giật. Cô ta vùng vằng hất mạnh bàn chân con bé ra, động tác dứt khoát đến mức khiến cả giường rung nhẹ.
– Cút…
Tuệ Linh quát lên, không còn quan tâm thế gian xung quanh, hay hắn nằm trên giường có tỉnh lại hay không.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Em gái nuôi loli |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Truyện Loli, Truyện sex phá trinh |
| Tình trạng | Update Phần 16 |
| Ngày cập nhật | 29/01/2026 01:51 (GMT+7) |