Bên ngoài, cả người tôi chết lặng, cảm giác giống như mình đang gặp ác mộng, đây không phải là thật.
Vì sao, vì sao lại như vậy?
Mọi chuyện vốn dĩ rất tốt đẹp, thậm chí tôi và mẹ đã thật sự phát sinh quan hệ, dù điều kiện vẫn chưa hoàn thành.
Nhưng vì sao cuối cùng lại thành như vậy?
Thật ra chính tôi cũng đang dối lòng mình thôi, vì từ sau vụ loạn luân của mẹ con thằng Huy bại lộ, tôi cũng sợ, rất sợ là đằng khác.
Tôi còn như vậy, thì mẹ phải gánh chịu áp lực như thế nào?
Nhưng dù biết, tôi vẫn không cách nào chấp nhận sự thật phũ phàng này. Mẹ lại muốn kết hôn, sẽ cưới người đàn ông khác?
Chỉ nghĩ tới cảnh đó thôi, tim tôi đã như đao cắt.
Tôi chạy tới trước cửa phòng mẹ, vừa đập cửa vừa nói to.
– Mẹ, con xin mẹ, mẹ đừng như vậy được không… con thề, con sẽ không ép mẹ nữa, mẹ con mình quay lại như xưa… mẹ đừng cưới chồng được không… hu hu…
Nghe tiếng gào khóc của con trai ở bên ngoài, Như Tuyết khóc càng thương tâm.
Nàng làm sao muốn cưới người đàn ông khác chứ, trong tim nàng lúc này, chỉ có một hình bóng duy nhất mà thôi.
Nhưng chính vì vậy, nàng mới sợ, mới không dám tiếp tục ở gần con trai, nàng sợ một ngày nào đó, mình không kìm nén nổi cảm xúc… cuối cùng sự việc bại lộ…
Hai mẹ con cách nhau một cánh cửa mà khóc, khóc đến khi mệt mỏi thiếp đi…
… Mấy ngày sau đó, mẹ không muốn nói chuyện với tôi, dù tôi van xin như thế nào, cũng không lay chuyển được quyết định của mẹ.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, mới đó mà đã hơn một tháng.
Mỗi ngày nhìn thấy mẹ mang về một bó hoa, khóe miệng mỉm cười, tim tôi lại đau nhói.
Tôi từng chạy tới giành lấy bó hoa ném xuống đất, nhưng đổi lấy lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng, thất vọng, không cảm xúc của mẹ.
Tôi biết làm như vậy chỉ khiến mẹ ghét tôi thêm mà thôi.
Chỉ là tôi không nhịn được.
– Mẹ… người đó là ai? cakhia tv
Tôi nói như gào lên.
Mẹ không trả lời, chỉ lạnh lùng vào nhà, cũng không nấu cơm.
Tầm 6h30, tôi thấy mẹ thay một bộ quần ống rộng kiểu như váy xếp màu trắng, áo sơ mi vàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ, mái tóc dài óng mượt dùng một cái kẹp hình bướm đơn giản cố định, nhưng lại đẹp đến khiến người hít thở không thông.
Nhìn thấy mẹ định ra ngoài, lòng tôi càng nôn nóng bất an, đang định hỏi thăm thì chuông điện thoại của mẹ vang lên.
– Alo, em nghe nè.
Khóe miệng mẹ mỉm cười, giọng nói cực kỳ ngọt ngào.
Trước đây đó đều là đặc quyền của tôi, nhưng hiện tại, mẹ lại dành cho một người đàn ông khác.
Tim tôi đau như bị dao cắt, nhìn mẹ như muốn gào lên: Tại sao, tại sao lại như vậy?
– Em đi chưa, anh đã tới rồi.
– Em chuẩn bị đi, tầm 10p nữa sẽ tới.
– Uhm em đi cẩn thận, không cần vội đâu.
– Dạ!
Sau khi tắt máy, mẹ vừa ra gara vừa nói.
– Tự kiếm cái gì mà ăn, tôi nay mẹ có hẹn, nói không chừng sẽ về trễ.
– Mẹ, mẹ hẹn với người đàn ông kia đúng không?
– Uhm!
– Mẹ, mẹ cho con theo được không… con cũng muốn đi… Đêm khuya lỡ có người xấu thì sao?
– Không cần, chuyện của mẹ không cần con quan tâm.
Nói xong mẹ đóng cửa xe, lái xe rời khỏi biệt thự.
Tôi tự nhiên sẽ không bỏ cuộc, vội vàng lấy xe đạp điện của mình đuổi theo.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Trong một nhà hàng sang trọng, khu vực bàn tiệc riêng, ánh nến đỏ, rượu vang, cánh hoa hồng trên bàn.
Đạt nhìn hộp nhẫn cầu hôn trong tay, vẻ mặt hơi thẫn thờ. Đến giờ hắn vẫn còn chưa tin đây là thật.
Vốn dĩ hắn nghĩ, chuyện chinh phục Như Tuyết là một chuyện cực kỳ khó khăn, hắn đã chuẩn bị tình huống đánh lâu dài.
Nhưng không nghĩ, mọi chuyện lại thuận lợi như vậy.
Thuận lợi đến mức làm hắn nghĩ, Như Tuyết đã yêu mình từ lâu, nên mới dễ dàng chấp nhận tình cảm của hắn như vậy.
Hơn một tháng qua, hoa và quà hắn tặng, trừ mấy ngày đầu bị ném đi, còn về sau Như Tuyết đều nhận hết.
Không chỉ vậy, hắn rủ đi uống nước, đi dạo, đi ăn… hầu như rất ít khi Như Tuyết từ chối.
Thậm chí hắn nói những lời yêu thương, hứa hẹn… Như Tuyết cũng im lặng lắng nghe, như ghi khắc trong lòng.
Hai người trừ chưa nắm tay, chưa có cử chỉ thân mật, thì đã không khác gì người yêu.
Chuyện này làm Đạt cứ ngỡ như mình đang trong mơ.
Vì vậy hôm nay, hắn quyết định đánh nhanh thắng nhanh giống như thằng Chương năm đó… cầu hôn Như Tuyết. Từ thái độ của Như Tuyết trong hơn tháng qua, hắn cảm thấy khả năng thành công rất lớn.
Nhìn Như Tuyết từ xa xa đi tới, ánh mắt Đạt sáng rực hẳn lên.
Dáng người cao hơn 1m70, làn da trắng hồng rạng rỡ, khuôn mặt kiều diễm kiêu sa, kết hợp với quần áo thời trang, càng làm nàng đẹp đến điên đảo chúng sinh.
Hô hấp của Đạt như cứng lại, mấy nam phục vụ cùng khách trong nhà hàng đều đưa ánh mắt nhìn sang, thần sắc tràn ngập vẻ kinh diễm cùng ghen tị.
Đạt hãnh diện đến hít sâu một hơi, cố lấy lại bình tĩnh, đứng dậy kéo ghế cho Như Tuyết.
Nhìn khung cảnh nơi đây, bước chân Như Tuyết hơi khựng một chút, vẻ mặt hơi lúng túng cùng giãy giụa.
Nhưng cuối cùng nàng hít sâu một hơi, cố nặn ra nụ cười thật tự nhiên với Đạt, sau đó hai người ngồi xuống…
Khi tôi đến nhà hàng, thì nhìn thấy một cảnh tượng làm tôi tức đến sôi máu. Chỉ thấy xung quanh là mấy nhạc sĩ đàn vĩ cầm du dương, lão Đạt đang quỳ một chân trên đất, hai tay nâng nhẫn cầu hôn, nói những lời gì đó tôi nghe không rõ.
Vẻ mặt mẹ hơi lưỡng lự, giống như rất dằn xé, tôi thậm chí còn thấy mắt mẹ có ánh lệ, không biết vì sao, lúc này mẹ lại nhìn về phía cửa.
Hai mẹ con bốn mắt nhìn nhau.
Mẹ hơi sững sờ, không biết có phải ảo giác hay không, tôi lại mơ hồ nhìn thấy trong mắt mẹ có ý cười.
Chỉ là lúc này tôi không có tâm trí để ý nhiều như vậy, mà chạy nhanh tới nói lớn.
– Mẹ… không được, con không đồng ý…
Ở trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi lao như bay tới, hất bay chiếc nhẫn trong tay lão Đạt, sau đó nắm lấy tay mẹ kéo mạnh đi.
– Vũ, con làm cái gì vậy hả, buông mẹ ra… Như Tuyết quát lớn, nhưng ý cười sâu trong mắt nàng lại càng đậm hơn, khuôn mặt đỏ ửng, không hề hất tay con trai ra, hay giật lại, mà bước nhanh theo con trai rời khỏi nhà hàng.
– Tuyết…
Đến khi tôi dắt tay mẹ ra đến gần cửa, lão Đạt mới hoàn hồn chạy theo, sắc mặt cực kỳ khó coi, muốn nắm tay mẹ kéo lại.
Nhưng không biết mẹ vô tình hay cố ý, lại né tránh tay lão Đạt, tôi quay phắt lại, ánh mắt hung dữ, gầm lên.
– Ông biến đi, đừng làm phiền mẹ tôi, mẹ tôi sẽ không lấy ông.
Nói xong lại kéo mẹ về phía xe đạp điện của tôi, còn ô tô của mẹ, mai lại tới lấy cũng không sao.
– Vũ, con ăn nói với người lớn kiểu gì vậy hả? Buông tay mẹ ra?
Như Tuyết lại quát con trai, nhưng bước chân lại rất thành thật, đi không chậm hơn con trai chút nào.
Thấy lão Đạt lại muốn đuổi theo, sâu trong mắt nàng lóe lên vẻ khó chịu cùng chán ghét, nhưng vẫn lịch sự nói.
– Anh Đạt, em và con trai về trước, hôm sau chúng ta lại nói chuyện.
Bước chân của Đạt khựng lại, nhìn tôi kéo mẹ ngồi lên xe điện, sau đó phóng nhanh rời đi, hai tay hắn siết chặt, khuôn mặt âm trầm đến đáng sợ.
– Thằng súc vật, ba mày là súc vật, mày cũng là súc vật, lại dám phá hỏng chuyện tốt của tao…
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 77 |
| Ngày cập nhật | 28/01/2026 21:52 (GMT+7) |